Nội dung phim
Sau hẹn ước 3 năm, Tiêu Viêm cuối cùng cũng gặp được Huân Nhi ở học viện Già Nam. Sau đó, hắn bắt đầu kết thêm nhiều bạn mới và thành lập ra Bàn Môn. Để tiếp tục nâng cao thực lực, đến Vân Lam Tông báo thù cho cha, hắn dấn thân vào nguy hiểm, không ngần ngại xâm nhập vào tháp Thiên Phần Luyện Khí để cắn nuốt Vẫn Lạc Tâm Viêm… Sau khi càn quét Vân Lam Tông, báo thù thành công, cứ tưởng như vậy là có thể yên ổn luyện tập, ai ngờ linh hồn của Dược lão lại bị Hồn Điện cướp mất. Để bắt Tiêu Viêm, Hồn Điện âm thầm mượn tay Tiểu Y Tiên, ra lệnh cho Độc Tông bao vây tấn công Viêm Minh. Tiêu Viêm tuy vừa thăng lên Đấu Hoàng, thành công hoá giải được nguy cơ, nhưng cũng vì thế mà trúng độc. Để giải độc này, và để giải cứu Dược lão, Tiêu Viêm dẫn theo Tiểu Y Tiên và Tử Nghiên đến Trung Châu, nhưng không hề biết rằng, thứ chờ đợi vận mệnh của họ lại là…

Nó cứ quay mòng mòng z sao coi đc v1 hay v2 cũng z
Lỗi r không xem đc
dcm đấu thánh thiên yêu hoàng trông phèn hơn mấy thằng đấu tôn nữa
180
Phế vật, máu yêu thánh cửu tinh đỉnh phong cứ nói xịn này xịn kia mà lên được có 1 chút vcl, ít nhất cũng nhị tinh chứ, có khi còn đéo bằng đan dược??
Hay vc
Tập 179
Tuyến tình cảm bộ này nhạt hơn nước ốc, cứng đơ như tượng
Phim như shit, cả tập đéo có 1 tình tiết nào ra hồn. Như phim cô dâu 8 tuổi
Tao từng mê phim này lắm luôn. Nhưng kể từ sau trận Vân Lam Tông, tao đã cho phim này xuống đứng thứ mười mấy trong danh sách. Nội dung nó rập khuôn mà nó nhàm chán cực kỳ. Hai thứ làm tao chê phim:
+ Thứ nhất là buff cho nhân vật chính quá nhiều. Vào đấu giá sẽ luôn được món ngon nhất, vào bí cảnh sẽ luôn có đồ tốt nhất, luôn có bí kiếp mạnh nhất, lúc khó khăn chỉ cần gồng lên là muốn gì được nấy,….thứ gì nhân vật chính cũng nhất hết, cho nên toàn phải đi đánh nhau vượt cấp, làm cho cảnh giới sức mạnh trong phim chỉ như chữ chạy cho có, thêm 2 tầng hay 3 tầng rồi cũng vậy, muốn yếu vẽ xấu, muốn mạnh vẽ đẹp
+ Thứ hai là nội dung rập khuôn tới mức hoang đường. Giả như cấp độ từ 1-20, nhân vật chính đang ở 5, thì nội dung sẽ là giới thiệu một gia tộc lạ hoắc nào đó, con ông cháu cha cấp 4 nào đó đang hách dịch, nhân vật chính ra tay, về gọi cấp 6-7 ra đánh, vẽ 6-7 thật hoành tráng, gặp cơ duyên hoặc gồng lên, thắng, nhận vật phẩm mới rồi đi tới “ải” mới. Rồi cứ như vậy liên tục lặp lại, thậm chí cho tới khi nhân vật đạt cấp 15, cũng có một con ông cháu cha của cái nơi lạ hoắc nào đó cấp 14, cái cấp mà lẽ ra nên có phong thái và sức mạnh của kẻ mạnh thì lại tiếp tục ra vẻ hách dịch, lại đánh thắng, lại lấy đồ ngon nhất, rồi lại đi qua ải mới. Còn tuyến thế lực đối đầu với nhân vật chính cũng tệ chẳng kém. Nhân vật chính đang ở mức 5, thì đưa thằng mức 6 ra trận, vẽ cho sợi xích với xé không gian, rồi thua. Rồi khi nhân vật chính ở mức 18 thì cũng gọi một thằng mới toanh nào đâu giới thiệu mức 19, rồi cũng xé không gian với sợi xích, rồi lại thua.
Nói chung nó nhàm chán tới mức mà mình biết chắc là dù có làm gì thì thằng nhân vật chính vẫn sẽ thắng dễ dàng và có được thứ tốt nhất, nhân vật phụ sẽ luôn là vượt cấp, hách dịch vô lý, và vài nét ánh sáng kỹ năng rồi biến mất.