Nội dung phim
Cửu Dương Võ Thần khắc họa lại hành trình trở thành một Thiên Đế đầy gian khổ và dài đằng đẵng của Diệp Vân Phi, anh chàng phải trải qua mọi cung bậc cảm xúc của sự đau khổ và phản bội trên cuộc đời này. Phải trải qua tới hai kiếp người mà Diệp Vân Phi mới đạt đến ngôi vị của Thiên Đế, đạp lên tất cả nhưng quả thật quá nhiều chông gai. Từng được biết đến mà một thiếu niên sở hữu những tài năng và thiên phú thiên bẩm nhưng những biến cố cứ thay nhau bủa vây lấy anh chàng khốn khổ ấy, gia tộc bị chèn ép, cha của anh thì bị giết, vợ thì phản bội mà quay đi, ngay cả võ mạch cũng không còn dùng để tu luyện được nữa. Vô tình lúc đó Diệp Vân đã gặp được thánh nhân tên là Tử Thánh Chân Quân, được ngài nhận là đệ tử và đưa anh trở lại con đường tu luyện, một bước trở thành vị Thiên Đế có một không hai trẻ nhất trong lịch sử. Mọi thứ đang diễn ra tốt đẹp thì trong lúc độ kiếp, Diệp Vân Phi lại chẳng vượt qua và đi củi. Sau khi đi củi, Diệp Vân Phi được tái sinh sang kiếp này trong bộ dạng khi bị phong bế võ mạch, buộc anh phải bắt đầu lại hành trình tu luyện đầy gian khổ, chỉ có điều là sang kiếp này, mọi thứ vẫn còn nguyên và dang dở với anh khi mà người cha vẫn còn sống, vợ yêu chưa phản bội, và hơn thế nữa là những gia tộc xấu xa kia cũng vẫn đang dòm ngó. Nhiệt huyết tuổi trẻ, tàn hồn Thiên Đế kiếp trước vẫn còn chút ít nên Diệp Vân Phi lấy lại võ mạch, tu luyện khá là trơn tru. Nhưng để bước lên đỉnh vinh quang của Thiên Đế một lần nữa thì buộc anh phải ra đi, chiến đấu với những kẻ thù, đánh bại chúng , dẫn dắt nhân dân đánh đuổi quân xâm lược và tuyệt đối không được gục ngã, bước lên những cảnh giới mới, tìm lại ngôi vị Thiên Đế mà vốn đã từng thuộc về mình.

14
không biết main có âm mưu gì không, nếu không có thì main ngu quá 😑
mọe nó đòi đến giết mà lại để nó đi không mới vl
nhung tao la thien de nhung tao ngu nhu 1 con chos
13
13
13
Sắc tức là không, không tức là sắc. Sắc không khác không, không không khác sắc. Sắc sắc không không, không không sắc sắc. Không trong sắc, sắc trong không. Sắc chẳng dị gì không, không chẳng dị gì sắc. Sắc chính là không, không cũng là sắc. Sắc không không sắc, sắc sắc không không, không không sắc sắc, sắc không không hai.
Sắc mà là không, không mà là sắc. Chẳng phải sắc cũng chẳng phải không, mà lại chính là sắc là không. Sắc của không sắc, không của sắc không. Sắc không không ngại, không sắc tự tại. Tận cùng của sắc chính là không, chiều sâu của không chính là sắc. Sắc cũng không, không cũng sắc, sắc sắc không không không sắc sắc…
12
12